1. Nhận biết dây pha và dây trung tính.
Trong mạch điện xoay chiều, dây có thể làm cho đèn neon phát sáng sau khi được máy soi điện chạm vào là dây pha và dây không phát sáng là dây số 0. Ngoại trừ khi đường 0 bất thường (chẳng hạn như đường 0 bị đứt và tải không đối xứng).
2. Xác định mức điện áp hoặc có rò rỉ và điện áp cảm ứng hay không.
Điện áp có thể được ước tính theo cường độ của ống neon. Đèn neon càng sáng thì điện áp càng cao; đèn neon càng tối thì điện áp càng thấp (lưu ý: rất khó phân biệt cường độ ánh sáng của đèn neon trong ánh sáng chói).
Đối với hệ thống cấp điện 380/220V, nếu đèn neon tối màu thì có thể thiết bị bị rò rỉ hoặc cảm ứng.
Phương pháp phân biệt này chỉ có thể được so sánh với cùng một máy soi điện. Các ống đèn neon của các máy soi điện khác nhau có điện áp khởi động khác nhau, điều này đòi hỏi người kiểm tra phải có kinh nghiệm sử dụng nhất định.
Ống đèn neon sáng và người ta nghi ngờ rằng vật thể đó thực sự được tích điện hoặc bị rò rỉ và cảm ứng điện. Nói chung, bạn không nên dùng tay chạm vào đồ vật (dù chạm vào cũng nên dùng mu bàn tay, vì nếu có điện, các cơ của bàn tay sẽ co lại, không chạm vào được. Nếu bạn chạm vào vật đó, bạn có thể bị điện giật bằng cách giữ dẫn), nhưng phải được kiểm tra bằng đồng hồ vạn năng hoặc bóng đèn (điện áp bóng đèn phải giống với điện áp nguồn điện).
3. Phân biệt dòng điện xoay chiều và dòng điện một chiều.
Khi đo dòng điện xoay chiều, phần giữa của ống đèn neon sáng lên; khi đo dòng điện một chiều thì chỉ một trong hai cực của đèn ống nêon sáng lên.
4. Xác định các lỗi nối đất dương và âm của hệ thống DC.
Nói chung, các hệ thống DC của nhà máy điện và trạm biến áp được cách điện với mặt đất. Nếu đèn ống neon sáng lên khi kiểm tra bằng máy soi điện, điều đó có nghĩa là hệ thống có hiện tượng nối đất (không thể phát hiện hiện tượng nối đất khi hiện tượng nối đất yếu). Nếu điểm sáng gần với đầu bút, điều đó có nghĩa là cực dương có lỗi nối đất; nếu điểm sáng gần bằng đầu ngón tay nghĩa là cực âm bị lỗi tiếp đất.






